Văn mẫu lớp 6: Đóng vai nhân vật công chúa kể lại truyện Vua chích chòe

Bữa nay, CNTA sẽ phân phối tài liệu Bài văn mẫu lớp 6: đóng vai công chúa kể lại truyện vua chích chòe .cực kỳ hữu dụng.

Văn mẫu lớp 6: Đóng vai nhân vật công chúa kể lại truyện Vua chích chòe

Nhập vai công chúa để kể lại câu chuyện King of War

Tài liệu gồm 2 đoạn văn mẫu lớp 6, hi vọng sẽ giúp ích cho các em học trò lúc làm bài văn của mình. Mời các bạn tham khảo nội dung cụ thể được đăng tải dưới đây với CNTA nhé

Video hướng dẫn đóng vai nhân vật vua chích chòe

Dưới đây là bài làm đóng vai nhân vật công chúa kể lại câu chuyện vua chích chòe mới nhất hãy cùng tham khảo nhé !

Đóng vai công chúa kể lại câu chuyện vua chích chòe- Mẫu 1

Tôi vốn là công chúa độc nhất vô nhị của vua cha. Tôi dễ nhìn và được chiều chuộng từ bé nên khá kiêu căng. Tới khi cưới, nhiều người ngỏ lời cầu hôn mà tôi đều khước từ. Tôi thậm chí còn chế nhạo và chế nhạo họ. 1 lần vua cha cho mời trai tráng khắp nơi xa gần tổ chức đại tiệc để chọn con rể. Rất nhiều người tới, họ đứng quy trình, đứng đầu là vua các nước, sau đấy là công tước, hoàng tử, bá tước, nam tước, rốt cuộc là quý tộc.

Tôi được bố dẫn đi xem mắt từng người. Nhưng ko có người nào nhưng tôi ưng ý: người quá to; người quá gầy; người lùn; người thì sắc mặt tái nhợt… Cuối cùng, tôi trông thấy 1 người có cằm hơi cong như chim chích, tôi nói anh ta giống chim chích chòe mỏ. Bắt đầu từ đấy, tôi đã nghe tin đồn rằng anh ta được biết tới với cái tên Vua của những con chích chòe.

Thđấy tôi chê bai và chế nhạo mọi người bao quanh, vua cha nổi nóng và ra lệnh, nếu có người ăn mày nào đi qua cung vua thì vua sẽ gả tôi cho anh ta.

Vài ngày sau, 1 người hát rong đi ngang qua, đứng dưới cửa sổ, hát, kì vọng được thưởng vài xu. Nghe vậy, vua truyền lệnh:

– Đưa người hát rong vào đây!

Người hát rong vào cung vua, hát cho vua và tôi nghe, rồi đưa tay xin thưởng. Nhà vua nói:

– Anh rất thích tiếng hát của em, nên anh sẽ gả con gái cho anh.

Tôi khiếp sợ và van nài, mà cha tôi vẫn kiên quyết:

– Ta đã thề rằng sẽ gả ngươi cho người ăn xin trước hết đi qua cung vua, ta muốn giữ lời thề đấy.

Những lời nguyện cầu ko biến chuyển được nhà vua. Vị linh mục ngay ngay lập tức được mời tới dự đám cưới của tôi với 1 người hát rong. Khi hôn lễ hoàn thành, cha tôi nói với tôi:

– Theo tục lệ, vợ hát rong ko được ở lâu trong cung vua, nay con cái phải theo chồng ra khỏi cung.

Tôi buồn phiền đi theo chồng. Tới 1 khu rừng phệ, tôi hỏi:

– Đây là khu rừng xinh xắn của người nào?

Anh ta nói:

– Rừng của vua, nếu nàng lấy chàng thì rừng cũng là của nàng.

Tôi rất tiếc phải nói:

– Em là 1 cô gái đáng thương, đáng lẽ em phải gả cho Vua chích chòe.

Sau 1 khi trên thảo nguyên, tôi hỏi lại:

– Thảo nguyên tươi tốt đẹp của người nào?

– Thảo nguyên của Vua đốt.

– Em là 1 cô gái đáng thương, đáng lẽ em phải gả cho Vua chích chòe.

Sau đấy, chúng tôi tới 1 thị thành phệ, và tôi hỏi lại:

– Đây là thị thành xinh xắn của người nào?

– Thành phố xinh xắn của Vua Chiến tranh.

– Ta thật đáng thương, đáng lẽ ta phải đồng ý gả cho Vương phi.

Chồng tôi sau đấy nói:

– Tôi ko ưng ý chút nào, vì sao cô đấy lại luôn muốn có chồng khác, tương tự là tôi ko xứng đáng?

Tôi chẳng thể nói gì thêm nhưng chỉ lặng thầm tuân theo. Tới 1 túp lều, tôi hỏi lại:

– Trời đất, nhà người nào nhưng bé nhưng đáng thương thế này?

Chồng tôi giải đáp:

– Ấy là nhà của chúng ta!

Tôi dựa vào và hỏi:

– Người hầu của anh đâu?

Anh đấy đã giải đáp:

– Người hầu nào? Bạn muốn làm gì thì hãy tự mình làm. Hiện giờ vào bếp nấu bếp đi, tôi mệt rồi.

Nhưng tôi ko biết bếp nước và tổ nấu bếp, chồng tôi phải lao vào vào công tác mới. Sau bữa ăn, tôi mệt và lăn ra ngủ. Hôm sau, tôi bị chồng đánh thức dậy để làm việc nhà. Cứ tương tự trong vài ngày, lượng thức ăn dự trữ sẽ hết. Chồng tôi sau đấy nói:

– Em à, chỉ ngồi ăn chả kiếm được gì đâu. Như thế này thì ko được bao lâu, ko thì làm rổ nhưng bán.

Anh vào rừng lấy tre, tôi phải chẻ, đan thúng. Nhưng tay tôi đang chảy máu vì cạnh sắc của cánh cửa tre. Chồng tôi nói với tôi:

– Như vậy ko ổn, có nhẽ dệt hợp với anh hơn.

Tôi ngồi tập kéo sợi, mà sau đấy các ngón tay của tôi bị cắt và chảy máu. Chồng tôi nói:

– Em ko làm được gì, sống với anh khổ lắm. Hiện giờ tôi đoán tôi sẽ phải quay lại sắm sửa xoong nồi. Tôi ngồi ở chợ và bán hàng.

Khi tôi nghe điều đấy, tôi tự nghĩ:

– Người từ xứ ta sang đây sắm bán, hễ gặp ta là cười nhạo.

Nhưng tôi vẫn phải tuân theo lời chồng. Thuở đầu, khách tới sắm khá đông, họ trả hàng nhưng ko mặc cả, thậm chí có người thanh toán mà ko lấy hàng. Tôi và chồng có cuộc sống khá tốt. Có lần, tôi đang ngồi bán hàng thì 1 tên kỵ sĩ từ xa phi thẳng vào chợ khiến đống sành sứ của tôi vỡ thành hàng ngàn mảnh phệ bé nằm tản mạn trong chợ. Tôi khiếp sợ, tôi ngồi khóc.

– Trời, tôi khổ thế này thì lấy mặt gì nhưng nhìn chồng?

Về tới nhà, tôi kể cho chồng nghe chuyện xui xẻo. Sau lúc nghe chuyện, chồng tôi trách móc tôi, rồi nói rằng anh đấy đã xin vào làm phụ bếp trong cung. 1 hôm, lúc cung điện của nhà vua tổ chức hôn lễ cho đàn ông đầu lòng của nhà vua, tôi tò mò cũng nhón nhén bước vào và đứng trước cửa ra vào. Khi những ngọn đèn tuần tự được thắp sáng sẽ xuất hiện vẻ đẹp lộng lẫy của cung vua. Tôi thấy vậy nhưng thấy buồn cho số mệnh của mình, chỉ tiếc sự kiêu căng, ngông cuồng đã hình thành tôi như ngày bữa nay. Bỗng hoàng tử bước vào, lụa là bảo vật đầy mình, trên cổ đeo chuỗi vàng. Hoàng tử trông thấy tôi và bước đến đề xuất tôi nhảy đầm với anh đấy. Tôi khiếp sợ lùi lại.

Tôi trông thấy đấy là Vua chích, liền rút tay lại mà ko được, vẫn bị lôi vào giữa phòng làm đứt dây, 2 cái nồi rơi xuống đất, bánh canh và bánh mì văng tung tóe. khắp sàn nhà. . Những người khách và người dưng cuộc trông thấy cảnh này đã bật cười và giễu cợt nhau. Tôi mắc cỡ cực kỳ, hất tay Vương gia 1 cái, lao thẳng về phía cửa định chạy trốn, mà vừa tới cầu thang đã bị 1 người con trai kéo lại, lúc định thần lại thì đã thấy người đấy. là Vua của các vết đốt:

– Đừng sợ, người hát rong sống với anh trong lán là tôi. Bạn cũng là kỵ sĩ cưỡi ngựa và hủy hoại tất cả đồ sành sứ của tôi. Tất cả những điều đấy chỉ là để tạo nên tính kiêu căng của tôi.

Khi tôi nghe điều đấy, tôi đã bật khóc.

– Em đã làm những điều sai lầm, ko xứng làm vợ anh.

Nhưng anh đấy nói với tôi:

– Đừng buồn nữa, những ngày cay đắng đã qua rồi, giờ cưới nhau đi.

Tôi làm theo chỉ thị của Vương gia, vào trong thay áo quần. Toàn thể tòa án đã có mặt để chúc mừng.

Đóng vai nhân vật vua chích chòe kể lại câu chuyện vua chích chòe – Mẫu 2

Tôi là 1 nàng công chúa xinh xắn mà kiêu kỳ. 1 hôm vua cha cho mời trai tráng khắp nơi xa gần tổ chức đại tiệc để chọn con rể. Nhiều người đã tới tham gia.

Tôi đã đi xem mắt mọi người mà ko người nào ưng ý. Tôi thậm chí còn chỉ trích và giễu cợt họ. Trong số đấy, có 1 người có chiếc cằm hơi cong như chim chích, tôi sẽ nói anh ta giống chim chích chòe mỏ. Bắt đầu từ đấy, tôi đã nghe tin đồn rằng anh ta được biết tới với cái tên Vua của những con chích chòe.

Vua cha thấy vậy rất giận dữ và ra lệnh rằng nếu có người ăn mày nào đi ngang qua cung vua thì vua phải gả tôi cho người đấy. Nghe vậy tôi hoảng quá, van nài mà ko được. Vài ngày sau, 1 người hát rong đi ngang qua, đứng dưới cửa sổ, hát, mong được thưởng vài xu. Cha anh đấy gọi anh đấy vào:

– Đưa người hát rong vào đây!

Người hát rong tới cung vua, hát cho vua và tôi nghe, rồi chìa tay ra để xin ban thưởng. Nhà vua nói:

– Anh rất thích tiếng hát của em, nên anh sẽ gả con gái cho anh.

Tôi van nài 1 lần nữa, mà nhà vua vẫn kiên quyết:

– Ta đã thề rằng sẽ gả ngươi cho người ăn xin trước hết đi qua cung vua, ta muốn giữ lời thề đấy.

Vị linh mục ngay ngay lập tức được mời tới dự đám cưới của tôi với 1 người hát rong. Hôn lễ hoàn thành, tôi phải theo chồng ra khỏi dinh.

Trên đường đi, tôi trông thấy 1 khu rừng bao la:

– Đây là khu rừng xinh xắn của người nào?

Chồng tôi nói:

– Rừng của vua, nếu nàng lấy chàng thì rừng cũng là của nàng.

Tôi rất tiếc phải nói:

– Em là 1 cô gái đáng thương, đáng lẽ em phải gả cho Vua chích chòe.

Sau 1 khi trên thảo nguyên, tôi hỏi lại:

– Đây là thảo nguyên của người nào?

Anh ta nói:

– Thảo nguyên của Vua đốt.

Tôi rất tiếc phải nói:

– Em là 1 cô gái đáng thương, đáng lẽ em phải gả cho Vua chích chòe.

Sau đấy, chúng tôi tới 1 thị thành phệ, và tôi hỏi lại:

– Đây là thị thành của người nào?

– Thành phố xinh xắn của Vua Chiến tranh.

Tới khi này, tôi ăn năn cực kỳ, tôi đã khóc:

– Ta thật đáng thương, đáng lẽ ta phải đồng ý gả cho Vương phi.

Chồng tôi giận dữ và nói:

“Tôi ko ưng ý lúc nghe cô đấy nói tương tự, tôi ko xứng với cô đấy sao?”

Tôi ko nói gì, mà lặng thầm đi theo, tới 1 túp lều, tôi hỏi:

– Đây là nhà của người nào?

Chồng tôi tĩnh tâm nói:

– Ấy là nhà của chúng ta!

Tôi dựa vào và hỏi:

– Vậy người ở đâu?

Anh đấy đã giải đáp:

– Chúng tôi ko có người ở, chúng tôi phải tự làm.

Nói xong anh rủ tôi vào nhóm bếp, thổi nấu. Nhưng tôi ko biết bếp và nhóm nấu bếp. Cuối cùng, anh vẫn phải tự mình làm mọi việc.

Ngày hôm sau, anh đấy đánh thức tôi và nói:

– Chúng ta chẳng thể ngồi yên, chúng ta phải làm 1 cái gì đấy để kiếm sống. Hay bạn đang đan giỏ để bán?

Tôi chỉ có thể lắng tai. Chồng vào rừng hái tre, tôi phải chẻ ra đan thúng. Nhưng bắt đầu từ tôi còn là 1 đứa trẻ, tôi đã bao giờ làm điều này chưa?

“Hay là em dệt?” Chồng tôi lại yêu cầu.

Tôi cũng nghe theo, mà tôi cũng chẳng thể làm được.

– Tôi chẳng thể làm gì cả. Hiện giờ tôi đoán tôi sẽ phải quay lại sắm sửa xoong nồi. Tôi ngồi ở chợ và bán hàng.

Tôi nghe lời chồng đi chợ bán hàng. Thuở đầu, khách tới sắm khá đông, họ trả hàng nhưng ko mặc cả, thậm chí có người thanh toán mà ko lấy hàng. 1 ngày nọ, tôi đang bán hàng như thường lệ, thì 1 hiệp sĩ từ xa phi xe thẳng vào chợ và làm vỡ đồ sành sứ của tôi. Tôi sợ quá ngồi khóc rồi về nhà nói với chồng. Chồng tôi trách móc tôi, rồi nói rằng anh đấy đã xin vào làm phụ bếp trong cung.

1 lần, trong cung điện của nhà vua tổ chức hôn lễ cho hoàng tử. Tôi lén nhìn vào, quang cảnh cung điện khiến tôi nhớ lại kiếp trước. Tôi cảm thấy buồn và ăn năn. Bỗng hoàng tử bước vào, lụa là bảo vật đầy mình, trên cổ đeo chuỗi vàng. Hoàng tử trông thấy tôi và bước đến đề xuất tôi nhảy đầm với anh đấy. Tôi khiếp sợ lùi lại.

Tôi trông thấy Vua vết đốt, cố chạy mà ko được. Tôi bị kéo vào giữa phòng, dây buộc trên nồi bị đứt, nồi rơi xuống đất, bánh canh và bánh mì bắn tung tóe khắp sàn. Những người khách bao quanh cười ồ khiến tôi mắc cỡ cực kỳ. Tôi mau chóng chạy ra ngoài. Tự dưng, tôi nghe thấy 1 giọng nói thân thuộc:

– Em đừng sợ, anh là người sống cùng em. Tôi cũng là kỵ sĩ cưỡi ngựa đã phá vỡ tất cả đồ sành sứ của bạn. Tất cả những điều đấy chỉ là để tạo nên tính kiêu căng của tôi.

Khi tôi nghe điều đấy, tôi đã bật khóc.

– Em đã làm nhiều điều sai lầm, em ko xứng làm vợ anh.

Nhưng anh đấy nói với tôi:

– Đừng tự trách bản thân nữa, âu sầu đã qua rồi, hiện thời chúng ta hãy sống hạnh phúc bên nhau.

Tôi nghe Vua đốt. Hôm đấy, hoàng cung tổ chức 1 bữa tiệc linh đình. Toàn thể phiên tòa đã có mặt để chúc mừng chúng tôi.

Hướng dẫn : Viết một đoạn văn từ 7 đến 10 câu kể về một bộ phim hoạt hình mà em được xem trên tivi

Thông tin thêm

Văn mẫu lớp 6: Nhập vai đối tượng công chúa kể lại truyện Vua chích chòe

Bữa nay, CNTA sẽ phân phối tài liệu Bài văn mẫu lớp 6: Nhập vai đối tượng công chúa kể lại truyện Vua chích chòe, cực kỳ hữu dụng.Nhập vai đối tượng công chúa kể lại truyện Vua chích chòe(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Tài liệu bao gồm 2 đoạn văn mẫu lớp 6, kì vọng có thể tạo điều kiện cho các bạn học trò lúc làm bài văn của mình. Mời tham khảo nội dung cụ thể được đăng tải ngay sau đây.Nhập vai đối tượng công chúa kể lại truyện Vua chích chòeĐóng vai đối tượng công chúa kể lại Vua chích chòe – Mẫu 1Đóng vai đối tượng công chúa kể lại Vua chích chòe – Mẫu 2Đóng vai đối tượng công chúa kể lại Vua chích chòe – Mẫu 1Tôi vốn là công chúa độc nhất vô nhị của vua cha. Vốn xinh xắn, lại được nuông chiều từ bé nên tôi khá kiêu. Khi tới tuổi gả chồng, rất nhiều người tới cầu hôn mà đều bị tôi khước từ. Thậm chí tôi còn chế nhạo, nhạo báng họ. 1 lần nọ, vua cha cho mời các chàng trai ở khắp các nước gần xa đến mở tiệc linh đình để chọn phò mã. Rất nhiều người tới, họ đứng theo thứ bậc, đứng trên cùng là vua các nước rồi các công tước, các ông hoàng, các bá tước, các nam tước, rốt cuộc là những người dòng dõi quý tộc.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Tôi được vua cha dẫn đi xem mắt từng người. Nhưng chẳng có người nào là tôi cảm thấy hợp ý: người thì quá bự; người quá mảnh mai; người thì lại lùn; người thì mặt mũi xanh mét… Cuối cùng, tôi trông thấy 1 người có cằm hơi cong như mỏ chim chích chòe, tôi nói anh ta chẳng khác gì chim chích choè có mỏ. Từ đấy, tôi nghe đồn anh ta được mọi người gọi là Vua chích chòe.Thđấy tôi chê bai và chế nhạo cợt tất cả mọi người bao quanh, vua cha nổi cơn cuồng nộ và ban truyền, nếu có người ăn xin nào đi qua cung vua, vua sẽ gả tôi cho người đấy.Mấy hôm sau có 1 người hát rong đi qua, đứng ngây dưới cửa sổ cất tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Nghe thấy vậy nhà vua ban truyền:- Hãy cho tên hát rong vào đây!Người hát rong đi vào cung vua, hát cho vua và tôi nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Nhà vua bảo:- Ta rất thích tiếng hát của ngươi, thành ra ta gả con gái ta cho ngươi.Tôi khiếp sợ, van nài mà vua cha vẫn cương quyết:- Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn xin trước hết đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đấy.Lời van nài chẳng làm biến chuyển vua cha. Linh mục được mời ngay đến để làm hôn lễ của tôi lấy người hát rong. Hôn lễ cử hành xong, vua cha nói với tôi:(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})- Theo tục lệ, vợ 1 người hát rong ko được ở lâu lại trong cung vua, giờ thì con phải theo chồng ra khỏi cung.Tôi buồn phiền đi theo người chồng của mình. Đến 1 khu rừng phệ, tôi hỏi:- Rừng đẹp này của người nào?Anh ta nói:- Rừng của Vua chích choè, nếu nàng lấy ông ta thì hẳn rừng đã là của nàng.Tôi nhớ tiếc thốt lên:- Tôi là cô gái thật đáng thương, đúng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.1 khi sau đến 1 thảo nguyên, tôi lại hỏi:- Thảo nguyên xanh đẹp của người nào?- Thảo nguyên của Vua chích choè.- Tôi là cô gái thật đáng thương, đúng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.Rồi chúng tôi đến 1 thị thành phệ, tôi lại hỏi:- Thành phố mỹ lệ này của người nào?- Thành phố mỹ lệ của Vua chích choè.- Tôi thật đáng thương, đáng đúng ra tôi nên đồng ý lấy Vua chích chòe.Chồng tôi liền nói:- Tôi ko ưng ý 1 chút nào, vì sao nàng lại cứ xoành xoạch mong có người chồng khác, thế tôi ko xứng đáng hay sao?Tôi ko nói được gì nữa, nhưng chỉ lặng thầm đi theo sau. Đến 1 túp lều, tôi lại hỏi:- Trời ơi, nhà người nào nhưng bé, thảm thương thế này?Chồng tôi đáp:- Nhà của chúng ta đấy!Tôi cúi người bước vào trong, rồi hỏi:- Người hầu của anh đâu?Anh ta giải đáp:- Người hầu nào? Muốn làm gì thì tự mình làm lấy. Giờ em hãy nhóm bếp nấu bếp đi, anh mệt lắm rồi.Nhưng tôi nào có biết nhóm bếp và nấu bếp, chồng tôi đành phải nhúng tay vào làm công tác mới xong. Sau bữa ăn, tôi mỏi mệt ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, tôi bị chồng đánh thức dậy để làm việc nhà. Cứ tương tự mấy ngày thì lương ăn dự trữ hết. Chồng tôi liền nói:- Mình ạ, chỉ ngồi ăn ko kiếm được thêm gì cả cứ như thế này mãi chắc ko được lâu, hay là em đan sọt bán.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Anh ta vào rừng lấy tre nứa về, tôi phải chẻ lạt đan sọt. Nhưng bàn tay của tôi bị cạnh sắc của tre nứa cửa rỉ máu. Chồng nói với tôi:- Thế thì ko được, có nhẽ dệt vải hợp với em hơn.Tôi ngồi tập quay sợi, mà rồi những ngón tay lại bị sợi cứa chảy máu. Chồng tôi nói:- Em không thể làm được việc gì, sống với em thật khổ. Giờ thì chắc ta phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa. Em ngồi ở chợ và bán hàng.Tôi nghe vậy, thì nghĩ bụng:- Ví như dân nước mình họ đến đây sắm bán, trông thấy mình họ sẽ cười nhạo mình mất.Nhưng tôi vẫn phải tuân theo lời chồng mình. Thuở đầu, khách tới sắm khá đông, họ thanh toán hàng nhưng chẳng hề mặc cả, thậm chí có người thanh toán mà ko lấy hàng. Cuộc sống của vợ chồng tôi khá khá giả. 1 lần nọ, tôi đang ngồi coi hàng thì có 1 anh chàng hiệp sĩ từ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ khiến cho đống hàng sành sứ của tôi tan vỡ hết cả ra thành hàng ngàn mảnh phệ bé bề bộn ở chợ. Tôi khiếp sợ, ngồi ôm mặt khóc:- Trời, tội nghiệp tôi thế này, còn mặt mày nào nhưng nhìn chồng nữa?Về nhà, tôi kể cho chồng nghe chuyện chẳng may đấy. Nghe xong chuyện, chồng tôi trách móc, rồi nói rằng đã hỏi được công tác phụ bếp trong cung cho tôi. 1 hôm, trong cung vua tổ chức hôn lễ cho hoàng tử con đầu lòng của nhà vua, tò mò tôi cũng len vào đứng trước cửa ngõ vào. Khi đèn tuần tự được thắp sáng, cảnh đẹp lộng lẫy trong cung vua mới hiện lên hết. Tôi thấy vậy nhưng buồn tủi thay cho số mệnh của mình, tôi ăn năn chỉ vì tính kiêu ngạo, ngông cuồng đã khiến mình trở thành như bữa nay. Đột nhiên hoàng tử bước vào, lụa là châu báu đầy người, cổ đeo dây chuyền vàng. Hoàng tử trông thấy tôi, bước đến tỏ ý muốn tôi nhảy cùng. Tôi khiếp sợ lùi lại.Tôi trông thấy đấy là Vua chích chòe, liền giật tay lại mà chẳng thấm tháp gì cả, vẫn bị người kéo vào đến giữa phòng làm dây buộc nồi đứt, 2 cái nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa và những người đứng đấy thấy cảnh tượng đấy đều bật cười và chêm pha những lời nhạo báng. Tôi cực kỳ mắc cỡ, giật mạnh 1 cái khỏi tay Vua chích choè, lao thẳng ra phía cửa để chạy trốn, mà mới đến được cầu thang lại bị 1 người con trai lôi lại, lúc định thần lại được, tôi thấy người đấy lại chính là Vua chích choè:(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})- Em đừng có khiếp sợ, người hát rong sống chung với em trong căn lều lụp xụp chính là anh. Chính anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy tan vỡ hết hàng sành sứ của em. Tất cả những việc đấy chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu căng của em.Tôi nghe xong liền bật khóc:- Em đã làm những điều sai lầm, ko xứng đáng là vợ của anh.Nhưng chàng đã nói với tôi:- Em đừng buồn nữa, những ngày đắng cay đã qua, giờ chúng ta hãy làm đám cưới.Tôi nghe theo lời Vua chích chòe, vào thay áo quần. Toàn thể triều đình đều có mặt để chúc mừng.Nhập vai đối tượng công chúa kể lại Vua chích chòe – Mẫu 2Tôi là 1 công chúa xinh xắn mà tính tính kiêu căng. 1 hôm, vua cha cho mời các chàng trai ở khắp các nước gần xa đến mở tiệc linh đình để chọn phò mã. Rất nhiều người tới tham gia.Tôi tới xem mắt từng người mà chẳng có người nào là hợp ý. Thậm chí tôi còn chê bai, chế nhạo họ. Trong số đấy, có 1 người có chiếc cằm hơi cong như mỏ chim chích chòe, tôi nói anh ta chẳng khác gì chim chích choè có mỏ. Từ đấy, tôi nghe đồn anh ta được mọi người gọi là Vua chích chòe.Vua cha thấy vậy, giận dữ lắm, liền truyền rằng nếu có người ăn xin nào đi qua cung vua, vua sẽ gả tôi cho người đấy. Tôi nghe vậy thì khiếp sợ cực kỳ, van nài mà chẳng có công dụng. Mấy hôm sau, 1 người hát rong đi qua, đứng ngây dưới cửa sổ cất tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Vua cha cho gọi hắn vào:- Hãy cho tên hát rong vào đây!Người hát rong đi nọ vào cung vua, hát cho vua và tôi nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Nhà vua bảo:- Ta rất thích tiếng hát của ngươi, thành ra ta gả con gái ta cho ngươi.Tôi lại van nài mà vua cha vẫn kiên quyết:- Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn xin trước hết đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đấy.Linh mục được mời ngay đến để làm hôn lễ của tôi lấy người hát rong. Hôn lễ cử hành xong, tôi phải theo chồng rời khỏi cung điện.Trên đường đi, tôi trông thấy 1 khu rừng phệ:- Rừng đẹp này của người nào?Chồng tôi nói:- Rừng của Vua chích choè, nếu nàng lấy ông ta thì hẳn rừng đã là của nàng.Tôi nhớ tiếc thốt lên:- Tôi là cô gái thật đáng thương, đúng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.1 khi sau đến 1 thảo nguyên, tôi lại hỏi:- Thảo nguyên này của người nào?Anh ta nói:- Thảo nguyên của Vua chích choè.Tôi nhớ tiếc thốt lên:- Tôi là cô gái thật đáng thương, đúng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.Rồi chúng tôi đến 1 thị thành phệ, tôi lại hỏi:- Thành phố này của người nào?- Thành phố mỹ lệ của Vua chích choè.Khi này, tôi ăn năn cực kỳ, liền bật khóc:- Tôi thật đáng thương, đáng đúng ra tôi nên đồng ý lấy Vua chích chòe.Chồng tôi tỏ vẻ giận dữ, nói:(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})- Tôi thật ko ưng ý lúc nghe nàng nói vậy, lẽ nào tôi ko xứng với nàng sao?Tôi ko nói gì nhưng chỉ lặng thầm đi theo sau, đến 1 túp lều, tôi liền hỏi:- Nhà người nào thế này?Chồng tôi mặc nhiên nói:- Nhà của chúng ta đấy!Tôi cúi người bước vào trong, rồi hỏi:- Vậy người ở đâu?Anh ta đáp:- Làm gì có người ở, chúng ta phải tự làm mọi người.Nói xong, anh ta đề xuất tôi đi nhóm bếp và nấu bếp. Nhưng tôi nào có biết nhóm bếp và nấu bếp. Cuối cùng, anh ta vẫn phải tự làm mọi việc.Hôm sau, anh ta thức tôi dậy, rồi nói:- Chúng ta chẳng thể ngồi ko, phải làm gì để kiếm sống. Hay là em đan sọt để bán?Tôi chỉ có thể nghe theo. Chồng tôi vào rừng lấy tre nứa về, tôi phải chẻ lạt đan sọt. Nhưng từ phệ tới nhỏ tôi có làm việc này bao giờ?- Hay là em dệt vải – Chồng tôi lại gợi ý.Tôi cũng nghe theo, mà tôi cũng chẳng làm được.- Em chẳng làm được việc gì. Giờ thì chắc ta phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa. Em ngồi ở chợ và bán hàng.Tôi nghe lời chồng, ra chợ bán hàng. Thuở đầu, khách tới sắm khá đông, họ thanh toán hàng nhưng chẳng hề mặc cả, thậm chí có người thanh toán mà ko lấy hàng. 1 hôm, tôi đang ngồi bán hàng như mọi lúc thì có 1 anh chàng hiệp sĩ từ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ khiến cho đống hàng sành sứ của tôi tan vỡ. Tôi khiếp sợ ngồi khóc lóc, rồi về kể cho chồng nghe. Chồng tôi trách móc, rồi nói rằng đã hỏi được công tác phụ bếp trong cung cho tôi.1 lần, trong cung vua tổ chức hôn lễ cho hoàng tử. Tôi lén vào xem, quang cảnh hoàng cung làm tôi nhớ lại cuộc sống trước đây. Tôi cảm thấy buồn tủi và ăn năn. Đột nhiên hoàng tử bước vào, lụa là châu báu đầy người, cổ đeo dây chuyền vàng. Hoàng tử trông thấy tôi, bước đến tỏ ý muốn tôi nhảy cùng. Tôi khiếp sợ lùi lại.Tôi trông thấy Vua chích chòe, tìm cách chạy mà ko được. Tôi bị kéo vào giữa phòng làm dây buộc nồi đứt, 2 cái nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa bao quanh cười cợt khiến tôi cực kỳ mắc cỡ. Tôi mau chóng chạy ra ngoài. Đột nhiên, tôi nghe thấy 1 ngôn ngữ thân thuộc:- Đừng sợ, anh chính là người hát rong sống cùng em đây. Anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy tan vỡ hết hàng sành sứ của em. Tất cả những việc đấy chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu căng của em.Tôi nghe xong liền bật khóc:- Em đã làm nhiều điều sai, em ko xứng đáng là vợ anh.Nhưng chàng đã nói với tôi:- Em đừng tự trách mình nữa, mọi khổ đau đã qua, giờ chúng ta hãy sống hạnh phúc cùng nhau.Tôi nghe theo lời Vua chích chòe. Ngày hôm đấy, hoàng cung mở tiệc linh đình. Toàn thể triều đình đều có mặt để chúc mừng cho chúng tôi.

#Văn #mẫu #lớp #Đóng #vai #nhân #vật #công #chúa #kể #lại #truyện #Vua #chích #chòe


#Văn #mẫu #lớp #Đóng #vai #nhân #vật #công #chúa #kể #lại #truyện #Vua #chích #chòe

Cẩm Nang Tiếng Anh

Back to top button